Ngữ văn lớp 7

Viết về mẹ của em nhân ngày phụ nữ Việt Nam 20/10

Viết về mẹ của em nhân ngày phụ nữ Việt Nam 20/10

Bài làm

Ngày nhỏ, tôi rất thích bị ốm. Ốm để được ở nhà, được mẹ chăm sóc, vỗ về. Lúc nào cũng vậy, mỗi khi thức giấc, tôi lại thấy mẹ ngồi bên, dõi theo từng cử chỉ, chốc chốc lại sờ trán xem tôi đã đỡ sốt chưa. Mỗi lần hết sốt, nhìn tôi chạy nhảy vui vẻ, mẹ lại nở nụ cười, ánh mắt chan chứa niềm vui. Trong lòng, tôi chỉ muốn chạy đến, sà vào lòng mẹ và nói:”Con yêu mẹ!” nhưng lại ngại, vì nghĩ làm thế chẳng khác gì trẻ con.

“Mẹ ơi, con cảm ơn mẹ vì những gì mẹ đã làm cho con!”

Cảm ơn mẹ đã sinh con ra đời vào giữa mùa đông giá rét. Ba lúc đó đang đi công tác xa, mẹ bắt tắc-xi đi đến bệnh viện cách nhà vài chục cây số, đi một mình, chỉ mang theo cái ba-lô nhỏ. Sau này, mẹ thường kể, mỗi lúc con ốm, rằng lúc mới sinh con lớn lắm, nặng những gần 4kg vậy mà mẹ chỉ đẻ thường, chẳng có ai bên cạnh động viên. Giây phút nhận con từ tay cô y tá, được nhìn thấy con-đứa con đầu lòng mà đêm đêm mẹ thường tưởng tượng, được vuốt ve, được ôm ấp, mẹ như vỡ òa trong niềm hạnh phúc vô bờ, mẹ lặng lẽ, chăm chú lắng nghe tiếng khóc đầu tiên của con mặc dù còn rất mệt. Cảm ơn mẹ nhiều lắm, vì đã cho con thấy thứ ánh sáng rực rỡ, chói sáng nơi bầu trời bao la kia.

Xem thêm:  Nếu khi còn trẻ ta không chịu khó học tập thì lớn lên sẽ chẳng làm được việc gì có ích

Cảm ơn đôi tay mẹ, đôi tay gầy gầy, ốm ốm, chẳng cầm vật nặng được lâu. Đôi tay này đã bế con ngày bé, chỉ cần hễ lơi tay là con đã khóc suốt. Đôi tay ấy cũng chẳng đánh, chẳng mắng con một lần, lúc nào cũng vuốt ve, yêu thương con.

Cảm ơn những món ăn của mẹ, mỗi lần “cố gắng” ăn những món không cháy thì khê, không mặn thì cũng nhạt, lòng con lại hiện ra hình ảnh mẹ hì hụi, dồn hết tình yêu thương vào chúng – những món ăn khác biệt mang một vị gì đó rất riêng, khác hẳn với các món ăn con đã, và sẽ ăn trong suốt cuộc đời. Đặc biệt, những tô cháo nhạt mẹ tự tay làm khi con còn bé, vì sợ các loại cháo ngoài hàng không đủ dinh dưỡng đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng con, mẹ ạ.

Cảm ơn tình thương mẹ dành cho con, con nghe các bác, các dì kể lại, thời trẻ mẹ là một cô gái điệu đà, hầu như ngày nào mẹ cũng đi mua sắm hay ra quán cà phê cùng mấy cô bạn sau khi tan sở. Mẹ ăn uống thất thường lắm, có ngày chỉ ăn qua loa hay chỉ ăn những món mình thích, còn sữa và rau thì mẹ nhất quyết chẳng đụng đến, kiểu ăn uống của mẹ đến ba – người dễ tính nhất cũng kêu trời. Vậy mà bỗng một hôm, cô – gái – mọi – khi lại mua về một hộp sữa bột to, cắn răng uống trước đôi mắt ngỡ ngàng là không hề tin của ba. Chẳng ai còn nhận ra mẹ nữa, hỏi thì mẹ chỉ khẽ mỉm cười, tay xoa xoa cái bụng bắt đầu to dần lên. Thay vì đi mua sắm như mọi khi, mẹ để dành tiền vào từng bộ đồ cho em bé nhỏ xinh hay mấy hộp sữa ngoại đắt tiền trong siêu thị. Lúc nào mẹ cũng truy cập vào mạng, chăm chú đọc rồi in ra một bảng kế hoạch về chế độ dinh dưỡng và giờ giấc sinh hoạt dán đầu tủ rồi nghiêm khắc thực hành. Đêm đêm, trong giấc mơ, mẹ vẫn tưởng tượng về con, vui sướng đếm từng ngày con ra đời.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Tỏ lòng của Phạm Ngũ Lão để thấy được hào khí Đông A của đội quân Sát Thát thời Trần

Lúc con lớn lên một chút, từ một người bảo mẫu tận tụy, mẹ trở thành cô giáo. Mẹ dạy con cách mặc quần áo, cách cảm ơn mỗi khi được giúp đỡ hay phải biết yêu thương mọi người. Chỉ khi bên mẹ, con mới chính là bản thân mình, không rụt rè, khép nép như ở lớp, ở trường mẫu giáo. Khi con ngã, mẹ không chạy lại xuýt xoa, vuốt ve như các cô mà nhẹ nhàng động viên con, bảo con đứng dậy đi tiếp vì không sao cả­. Mẹ dạy con biết tự đứng lên sau mỗi lần vấp ngã, bằng chính đôi chân của mình. Rồi mẹ lại thành người bạn, người bạn duy nhất con tin tưởng để thổ lộ bao chuyện ở trường, ở lớp. Chỉ có mẹ mới hiểu con, qua những lần nói chuyện, mẹ dạy con cách sống, cách làm người. Chỉ có mẹ mới kiên  nhẫn lắng nghe những câu chuyện của con, dù đôi lúc chúng không đầu không cuối, cùng con tranh luận những vấn đề từ nhỏ nhặt đến lớn lao. Chỉ có mẹ mà thôi.

Mẹ lo lắng cho con mỗi khi con ốm thế nào thì khi mẹ ốm, con cũng lo lắng như vậy, chưa kể lần ấy mẹ còn ốm nặng. Hôm ấy, khi đi học về, nhìn thấy mẹ nằm trên giường, không cử động nổi, mẹ bị thoát vị đĩa đệm, đêm nào con cũng thức đến khuya, cầu mong mẹ đừng bị nặng quá, cầu cho mình gánh hết bệnh tật để mẹ được bình an. Mỗi khi thức giấc, con hốt hoảng bật dậy, nhìn về phía mẹ, khi nghe mẹ hỏi sao chưa ngủ, con mới yên tâm nằm xuống, như sợ mẹ mất đi. Ngày mẹ khỏi bệnh, con vui lắm, chỉ muốn hét lên vì sung sướng. Nhìn dáng vẻ xanh xao của mẹ, con lại càng thương mẹ hơn.

Xem thêm:  Tuần 8: Viết về một người hàng xóm

Con yêu mẹ nhiều lắm, mẹ à, mẹ là người quan trọng nhất trên đời, với con. 20-10 đến rồi, chỉ còn hai ngày nữa là đến sinh nhật mẹ, con viết lá thư này thay cho món quà gửi tặng mẹ, mẹ nhé! Cảm xúc từ tận đáy lòng, chẳng chỉnh sửa gì cả, những cảm xúc, tình thương mà con đã cảm nhận được ở mẹ. Cảm ơn mẹ nhiều lắm, mẹ ơi!

Post Comment