Ngữ văn lớp 12

[Văn mẫu tuyển chọn] Phân tích nhân vật bà cụ Tứ trong truyện ngắn Vợ nhặt

[Văn mẫu tuyển chọn] Phân tích nhân vật bà cụ Tứ trong truyện ngắn Vợ nhặt

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

– Giới thiệu tác giả, tác phẩm

– Nêu vấn đề cần nghị luận: Phân tích nhân vật bà cụ Tứ trong “Vợ nhặt”

– Khái quát chung

2. Thân bài:

* Khái quát:

– Bà cụ Tứ xuất hiện trong dáng vẻ “lọng khọng, vừa đi vừa lẩm bẩm tính toán” cùng tiếng ho “húng hắng

=> gợi mở cuộc sống trăm bề lo toan, tính toán, phiền lòng, sự gầy gò, ốm yếu của bà cụ Tứ đồng thời nói lên cái nghèo đeo đẳng người phụ nữ ấy – điển hình cho mọi bà mẹ già ở vùng quê miền Nam lúc bấy giờ.

– Bà cụ Tứ xuất hiện trong hoàn cảnh Tràng có vợ – một tình huống đầy oái oăm, thất thường.

* Phân tích:

– Thấy Tràng ra đón tận đầu ngõ, bà đã thấy phấp phỏng lo âu, sợ chuyện chẳng lành xảy ra.

– Nhìn thấy “một người đàn bà lạ đứng ngay đầu giường thằng con mình…lại chào mình là u…” trong dáng vẻ khép nép, ngượng ngùng khiến bà cảm thấy vô cùng ngạc nhiên và bất ngờ.

– Điệu bộ, cử chỉ, hành động và lời nói của bà cụ Tứ: bước chân run rẩy, đứng sững lại,…

– Cảm thấy lo lắng cho hoàn cảnh thiếu thốn sau này.

– Sững sờ khi nghe lời giới thiệu trực tiếp từ cậu con trai “Nhà tôi nó mới về làm bạn với tôi”

=>“cúi đầu nín lặng”: tâm sự, nỗi niềm của một người đã từng trải qua biết bao nhiêu gian nan trong cuộc đời.

– Bà hiểu hết mọi chuyện, hiểu những gì con trai bà đang nghĩ, hiểu cả cảnh ngộ éo le của người vợ nhặt

–  Bà buồn vì cái số của con bà thật bất hạnh, không được dựng vợ gả chồng đúng với nghi thức nên có.

=> Từ chỗ xót thương cho hoàn cảnh thiếu thốn của gia đình, xót thương cho cậu con trai bà cụ Tứ đã bày tỏ niềm thương cảm sâu sắc với người con dâu và bà công nhận rằng “bây giờ là dâu là con trong nhà rồi”.

– Bà cảm thấy sự quan trọng lớn lao của người vợ nhặt trong cuộc đời của Tràng “người ta có gặp bước khó khăn, đói khổ này, người ta mới lấy đến con mình. Mà con mình mới có được vợ…”.

– Sau khi đã chấp nhận người con dâu mới:

+  Bà cụ Tứ đã điềm đạm mà nói chuyện với hai con “chúng mày lấy nhau lúc này, u thương quá…con ngồi xuống đây…Ngồi xuống đây cho đỡ mỏi chân”.

Xem thêm:  Phân tích những đặc sắc nghệ thuật của nhà văn Nam Cao trong truyện ngắn Đôi mắt- văn lớp 12

=> nhẹ nhàng và thân mật đã phần nào làm vơi đi sự lo lắng của đứa con dâu.

+ Dòng nước mắt của bà càng cho thấy rõ hơn nỗi niềm thương xót, tủi cực cũng như tấm lòng vị tha nhân hậu ở người mẹ này.

– Ở bà còn ánh lên chính là niềm tin vào một cuộc sống, một tương lai tốt đẹp hơn. + Ngay sáng ngày hôm sau, bà đã cùng cô con dâu dọn dẹp lại nhà cửa

+ Trong bữa ăn hôm ấy  khi “giữa cái mẹt rách có độc một lùm rau chuối thái rối và một đĩa muối ăn với cháo” nhưng vẫn tràn đầy niềm vui, không khí gia đình đầm ấm

+ Bà cụ Tứ mơ ước về đàn gà ngoảnh đi ngoảnh lại chẳng mấy chốc đã có gà để ăn.

=>niềm tin mãnh liệt vào một cuộc sống khấm khá hơn.

+ “Bà lật đật chạy xuống bếp lễ mễ bưng ra một cái nồi bốc hơi nghi ngút…đặt cái nồi xuống…cầm cái muôi vừa khuấy vừa cười…rồi múc”.

=> Sự động viên và khích lệ các con khi mà cuộc sống còn khó khăn, cái đói vẫn đang quấn lấy đeo đẳng từng ngày.

3. Kết bài:

– Khẳng định lại vấn đề nghị luận

– Cảm nhận cá nhân

phan tich nhan vat ba cu tu - [Văn mẫu tuyển chọn] Phân tích nhân vật bà cụ Tứ trong truyện ngắn Vợ nhặt

Phân tích nhân vật bà cụ Tứ

Bài văn tham khảo

Pautopxki đã nói: “Những nhân vật và những tính cách sinh động chính là tấm huân chương cao quí của nhà văn”.  Thực vậy, nhân vật giữ một vai trò hết sức quan trọng trong thành công của một tác phẩm, một tác giả văn học. Một tác phẩm hay phải là tác phẩm có những nhân vật ấn tượng, cá tính, ám ảnh và thể hiện được sự sáng tạo của người nhào nặn ra chúng. Trong truyện ngắn “Vợ nhặt”, Kim Lân không chỉ thành công khi xây dựng thành công hình ảnh của nhân vật Tràng mà ông cũng để lại trong lòng độc giả nhiều dấu ấn sâu sắc về hình ảnh bà cụ Tứ – một người mẹ yêu thương con, một người có tấm lòng vị tha, bao dung và có niềm tin vào tương lai tươi sáng.

Nhà văn Kim Lân để cho bà cụ Tứ xuất hiện trong phần giữa của truyện. Bà cụ Tứ xuất hiện trong dáng vẻ “lọng khọng, vừa đi vừa lẩm bẩm tính toán” cùng tiếng ho “húng hắng”. Điệu bộ vừa đi vừa tính toán như gợi mở cuộc sống trăm bề lo toan, tính toán, phiền lòng. Nó gợi lên sự gầy gò, ốm yếu của bà cụ Tứ đồng thời nói lên cái nghèo đeo đẳng người phụ nữ ấy – điển hình cho mọi bà mẹ già ở vùng quê miền Nam lúc bấy giờ.

Xem thêm:  Soạn bài Ôn dịch thuốc lá Ngữ văn 8

Cái đặc biệt hơn cả là ở chỗ bà cụ Tứ xuất hiện trong hoàn cảnh Tràng có vợ – một tình huống đầy oái oăm, thất thường. Trong những ngày tối sầm lại vì đói khát, miếng cơm manh áo còn chưa đủ lo cho bản thân ấy vậy mà anh cu Tràng – con trai ngốc nghếch của bà lại đèo bỏng thêm một cái miệng ăn. Điều đó khiến cho bà hết sức ngỡ ngàng.

Thấy Tràng ra đón tận đầu ngõ, bà đã thấy phấp phỏng lo âu, sợ chuyện chẳng lành xảy ra. Cho đến khi nhìn thấy “một người đàn bà lạ đứng ngay đầu giường thằng con mình…lại chào mình là u…” trong dáng vẻ khép nép, ngượng ngùng khiến bà cảm thấy vô cùng ngạc nhiên và bất ngờ. Sự ngạc nhiên ấy thể hiện rõ nét qua điệu bộ, cử chỉ, hành động và lời nói của bà cụ Tứ: bước chân run rẩy, đứng sững lại,…Sự ngạc nhiên ấy lại trở thành yếu tố đẩy tình thương yêu con của bà cụ Tứ lên cao trào. Cũng xuất phát từ trái tim yêu thương mà bà hiểu được niềm khao khát có một mái ấm gia đình hoàn chỉnh của con nhưng cũng chính vì yêu con nên bà mới cảm thấy lo lắng cho hoàn cảnh thiếu thốn sau này.

Bà lại càng sững sờ hơn nữa khi nghe lời giới thiệu trực tiếp từ cậu con trai “Nhà tôi nó mới về làm bạn với tôi “. Và rồi bà lão “cúi đầu nín lặng”. Đằng sau cái nín lặng ấy là biết bao nhiêu tâm sự, nỗi niềm của một người đã từng trải qua biết bao nhiêu gian nan trong cuộc đời. Rồi bà hiểu hết mọi chuyện, hiểu những gì con trai bà đang nghĩ, hiểu cả cảnh ngộ éo le của người vợ nhặt. Trong bà lúc này là niềm cảm thương chua xót đến đau đớn. Rồi bà buồn lắm. Bà buồn vì cái số của con bà thật bất hạnh, không được dựng vợ gả chồng đúng với nghi thức nên có. Từ chỗ xót thương cho hoàn cảnh thiếu thốn của gia đình, xót thương cho cậu con trai bà cụ Tứ đã bày tỏ niềm thương cảm sâu sắc với người con dâu và bà công nhận rằng “bây giờ là dâu là con trong nhà rồi”. Có thể thấy bà cụ Tứ đã bỏ qua tất cả những lễ nghi nên có, đón nhận người con dâu này bằng cả trái tim bao la của người mẹ chồng. Bà cũng cảm thấy sự quan trọng lớn lao của người vợ nhặt trong cuộc đời của Tràng “người ta có gặp bước khó khăn, đói khổ này, người ta mới lấy đến con mình. Mà con mình mới có được vợ…”.

Xem thêm:  Suy nghĩ về truyện ngụ ngôn “Thầy bói xem voi”

Sau khi đã chấp nhận người con dâu mới, bà cụ Tứ đã điềm đạm mà nói chuyện với hai con “chúng mày lấy nhau lúc này, u thương quá…con ngồi xuống đây…Ngồi xuống đây cho đỡ mỏi chân”. Bà cụ nói đầy nhẹ nhàng và thân mật đã phần nào làm vơi đi sự lo lắng của đứa con dâu. Dòng nước mắt của bà càng cho thấy rõ hơn nỗi niềm thương xót, tủi cực cũng như tấm lòng vị tha nhân hậu ở người mẹ này.

Ở bà còn ánh lên chính là niềm tin vào một cuộc sống, một tương lai tốt đẹp hơn. Bà gieo vào lòng các con niềm tin “Không ai giàu ba họ không ai khó ba đời”. Ngay sáng ngày hôm sau, bà đã cùng cô con dâu dọn dẹp lại nhà cửa mang đến cho căn nhà một bầu không khí mới lạ mà trước kia chưa bao giờ có được. Trong bữa ăn hôm ấy  khi “giữa cái mẹt rách có độc một lùm rau chuối thái rối và một đĩa muối ăn với cháo” nhưng dường như bạn đọc không còn thấy ở đó là cái u ám, nặng nề trong những ngày đói nữa mà thay vào đó là niềm vui, không khí gia đình đầm ấm bên bữa cơm còn nhiều thiếu thốn. Họ chỉ nói chuyện vui, bà cụ Tứ mơ ước về đàn gà ngoảnh đi ngoảnh lại chẳng mấy chốc đã có gà để ăn. Đó là niềm tin mãnh liệt vào một cuộc sống khấm khá hơn. Khi cái đói lộ rõ trong nồi cháo cám thì bà lại gọi đó là chè khoán. “Bà lật đật chạy xuống bếp lễ mễ bưng ra một cái nồi bốc hơi nghi ngút…đặt cái nồi xuống…cầm cái muôi vừa khuấy vừa cười…rồi múc”. Một loạt những hành động ấy đủ để thay thế cho lời động viên và khích lệ các con khi mà cuộc sống còn khó khăn, cái đói vẫn đang quấn lấy đeo đẳng từng ngày.

Như vậy, hình ảnh bà cụ Tứ hiện lên trong truyện ngắn “Vợ nhặt” mang theo những nét đẹp tích cực đáng có. Bà là một người mẹ hiền có lòng yêu con vô hạn và cũng là người nhen nhóm lên niềm tin yêu, tinh thần lạc quan trong cuộc sống này. Nhà văn Kim Lân thực sự đã khẳng định được sự tài hoa trong ngòi bút của mình khi khắc họa thành công hình tượng nhân vật bà cụ Tứ  là điển hình cho những bà mẹ Việt Nam lúc bấy giờ.

Lê Thị Thư

Post Comment