Tả cây phượng góc sân trường em

Loading...

Đề bài: Tả cây phượng góc sân trường em

Bài làm

“Biển bướm đỏ rào rào trong gió mát

Lá non xanh như suối chảy trên trời

Phượng, phượng hỡi cớ sao mà man mác

Mỗi mùa hè run rẩy dưới triều môi.”

Hoa phượng hay còn gọi là hoa học trò, một loài cây rất quen thuộc với tuổi thơ mỗi người. Nó gợi lên trong tôi nỗi nhớ bạn bè, nhớ thầy cô và mái trường tiểu học thân thương, yêu dấu.

Ngày đầu tiên đến trường, tôi ngây ngất và ngỡ ngàng trước màu lá xanh mơn mởn, mượt mà ấy. Tôi vô cùng thích thú khi đứng trước một “cây mẹ khổng lồ”. Cái ý nghĩ ngây thơ ngày ấy, tôi cảm giác dường như mới hôm qua thôi mà sao thời gian trôi xa quá!

Nhìn từ xa, phượng tỏa ra những tán lá xum xuê như chiếc dù che mưa che nắng. Thân hình to khỏe, rắn chắc, làn da sần sùi và những cái rễ ngoằn nghèo trồi lên mặt đất, nhìn phượng như một người lính bất diệt canh gác cho sân trường.

Mùa hè là thời kì nở rộ nhất, huy hoàng nhất của cây phượng. Nó như một ngọn lửa rừng rực cháy cả một góc sân trường rộng lớn. Màu đỏ rực rỡ của nó là màu đỏ nghịch ngợm và thơ ngây của tuổi học trò. Đài hoa ôm ấp lấy bông nhỏ bé như một người mẹ che chở cho đứa con thân yêu của mình. Cánh hoa mềm mịn, mỏng manh nhưng chính sự mỏng manh ấy đã tạo nên vẻ tươi xinh và đằm thắm cho hoa phượng. Cánh hoa bao bọc lấy cái nhuỵ dài chứa phấn và mật thò hẳn ra bên ngoài tở vẻ nổi bật.

Tả cây phượng góc sân trường em

Loading...

Tả cây phượng góc sân trường em

Khoảng giữa tháng năm, tiếng ve sầu râm ran, dàn đồng ca mùa hạtrở lại sau một thời gian vắng mặt, báo hiệu muà thi sắp đến, nhắc nhở chúng ta phải chuyên tâm học hành, cần cù, chăm chỉ. Những giờ ra chơi, ngồi dưới gốc cây phượng trò chuyện, tôi dường như không nhìn thấy một chút gợn mây nào mà chỉ thấy một màu xanh rờn bao trùm trong lá phượng và lốm đốm vào bông phượng vĩ.

Thời gian trôi đến đầu tháng sáu, lũ học trò chúng tôi vui vẻ, sung sướng chào đón một mùa hè bổ ích. Nhưng cũng không ít những tiếng khóc, không ít những nỗi buồn khi phải xa thầy cô, bạn bè, xa mái trường thân yêu, những kỉ niệm đẹp và cả nơi gốc cây phượng gắn bó suốt một năm học. Phượng bơ vơ giữa biển nắng vàng, bơ vơ giữa sân trường trống vắng. Phượng buồn khi phải tạm biệt chúng tôi, tạm biệt những người bạn đã gắn bó suốt một năm trời. Một tháng hè, nghe thì có vẻ ngắn vậy thôi, chứ thời gian trôi qua dài đằng đẵng! Sân trường không một tiếng nói, tiếng cười, không một tiếng trống trường, phượng cô đơn, trống vắng. Con gió nhè nhẹ thổi, tôi bỗng thấy lạnh, hiu quạnh và không nỡ rời xa phượng. Dường như phượng muốn nói với tôi : “ Đừng đi, các bạn di tôi sẽ buồn lắm! Tôi đẹp nhất mùa hè này, mà giờ…tôi đẹp cho ai ngắm nhìn đây?” Tôi biết, tôi biết, phượng ơi! Tôi sẽ quay trở lại mà, sẽ về thăm bạn, thăm mái trường yêu dấy này và biết bao kỉ niệm đáng nhớ.

Cuối cùng, tôi cũng vẫn phải rời xa nơi đây, tham gia hoạt động bổ ích trong mùa hè sắp tới. Tôi vừa buồn và vừa vui. Có lần, tôi tự nhủ bản thân: “thời gian sẽ trôi qua nhanh thôi, hết hè rồi sẽ cũng sang thu, năm học mới rồi sẽ đến, hoa phượng lại nở, tiếng ve lại về.”

Phạm Quyên