Ngữ văn lớp 8

Soạn Bài Ông Giuốc Đanh Mặc Lễ Phục Lớp 8 Của Mô Li Ê

Đề bài: Soạn Bài Ông Giuốc Đanh Mặc Lễ Phục Lớp 8 Của Mô Li Ê

Bài Làm

Câu 1: Bố cục: 2 phần (2 cảnh): Cảnh ông Giuốc- Đanh với bác phó maycảnh ông Giuốc- Đanh với thợ phụ (cảnh ông Giuốc-Đanh trước khi mặc lễ phục và ông giuốc đanh sau khi mặc lễ phục ).

Trong 2 cảnh đó thì càng về sau kịch càng sôi sộng, tức là cảnh 2 sôi động hơn, hay hơn cảnh 1. Cảnh 2 tuy chỉ có ông Giuốc-Đanh nói với tay thợ phụ mang bộ lễ phục đến lúc trước nhưng ta hình dung bốn tay thợ phụ kia cũng xúm xít quanh và ông Giuốc- Đanh tuy chỉ đối thoại với một người nhưng cũng như nói cả với năm người. Ở cảnh này, khán giả không chỉ được nghe những lời đối thoại mà còn được xem các thợ phụ cởi quần áo cũ, mặc quần áo mới cho ông Giuốc-Đanh, trên sân khấu còn có cả nhảy múa và âm nhạc rộn ràng.

Câu 2:

– Cuộc đối thoại giữa hai người xoay quanh một số sự việc như bộ lễ phục, đôi bít tất, bộ tóc giả và lông đính mũ, nhưng chỉ yếu là xoay quanh bộ lễ phục.

– Tất nhiên ai may áo cũng phải may hoa hướng lên trên. Bác phó may chẳng biết là dốt, là do sơ xuất hay do cố tình biến ông Giuôc-đanh thành trò cười nên đã may ngược hoa. Ông Giuôc-Đanh chưa phài là mất hết tỉnh táo nên đã phát hiện ra điều đó. Nhưng chỉ cần bác phó may vụng chèo khéo chống, bịa ra lí lẽ những người quý phái đều mặc áo ngược hoa là ông ưng thuận ngay.

Xem thêm:  Soạn bài Nhớ Rừng

– Đoạn kịch có kịch tính cao. Bác phó may đang ở thế bị động (bị chê trách may áo ngược hoa), nay chuyển sang thế chủ động tấn công lại bằng hai đề nghị liên tiếp: “Nếu ngài muốn thì sẽ xoay hoa xuôi lại thôi mà”, “Ngài chỉ việc bảo thôi”. Và thế là ông Giuôc-Đanh cứ lùi mãi: “Không, không”, “Đã bảo không mà, Bác làm thế này được rồi”, sau đó đánh bài lảng sang chuyện khác hỏi bộ lễ phục ông mặc có vừa vặn không.

– Ông Giuôc-Đanh lại phát hiện ra bác phó may ăn bớt vải của mình. Thợ may ăn giẻ, thợ vẽ ăn hồ. Ông chuyển sang thế chủ động, trách bác phó may bằng hai lời thoại. Bác phó may chống đỡ yếu ớt. Bây giờ đến lượt bác gỡ thế bí bằng cách chơi nước cờ lảng sang chuyện khác hỏi ông Giuôc-Đanh có muốn mặc thử bộ lễ phục không. Nước cờ khá cao tay vì nó đánh trúng vào tâm lí ông Giuôc-Đanh đang muốn học đòi làm sang.

Câu 3:

– Ở cảnh 1 bác phó may đã thành công trong việc lợi dụng đào mỏ ông Giuốc-Đanh vì nắm được cái sự học đòi làm sang của ông ta. Chính thói học đòi đó đã biến ông ta thành thứ mồi ngon béo bở đối với cả đám thợ phụ. Tiếp tục sang cảnh 2 thói học đòi làm sang của ông Giuốc-Đanh đã bị đám thợ phụ lợi dụng.

Xem thêm:  Thuyết minh về con mèo

– Thợ phụ ranh mãnh, dùng mánh khóe nịnh hót để moi tiền -> Tâng bốc, tôn xưng địa vị xã hội của ông Giuốc-Đanh: Ông lớn- cụ lớn- đức ông.

– Ông Giuốc-Đanh học đòi làm sang, thích được tâng bốc, cứ tưởng rằng hễ mặc lễ phục là nghiễm nhiên trở thành nhà quý tộc. Ông ta cực kì sung sướng mãn nguyện và hãnh diện vì những lời gọi đó.

– Ông liên tục thưởng tiền hào phóng sau mỗi tiếng ông lớn, cụ lớn, đức ông. Ông sẵn sàng cho hết cả tiền để được “làm sang”.

Câu 4:

– Khán giả cười ông Giuốc-Đanh ngu dốt đén ngớ ngẩn, chỉ vì thói học đòi làm sang mà bị phó may và cả đám thợ phụ lợi dụng, kiếm chác.

– Cười khi ông tưởng rằng phải mặc áo hoa ngược mới là sang trọng, là mốt.

– Cuời khi ông bỏ tiền ra để mua thứ danh hão.

– Cười vì những nhận xét ngớ ngẩn của ông.

– Cười khi ông bị bốn tay thợ phụ lột hết quần áo, cho mặc bộ lễ phục lố lăng theo nhịp điệu dàn nhạc mà vẫn tưởng là mình là nhà quý phái.

Post Comment