Phân tích nhân vật Bà cụ Tứ trong truyện Vợ nhặt của Kim Lân

Loading...

Đề bài: Phân tích nhân vật Bà cụ Tứ trong truyện Vợ nhặt của Kim Lân

Bài làm

Kim Lân là cây bút chuyên viết truyện ngắn. Ông thường viết về nông thôn và người nông dân. Ông viết rất chân thật, xúc động về cuộc sống và người dân quê mà ông hiểu sâu sắc cảnh ngộ và tâm lí của họ – những con người gắn bó tha thiết với quê hương và cách mạng. Dù viết về phong tục hay con người, tron gtacs phẩm của Kim Lân ta vẫn thấy thấp thoáng cuộc sống và con người của làng quê Việt Nam nghèo khổ, thiếu thốn mà vẫn yêu đời; thật thà, chất phác mà thông minh, hóm hỉnh, tài hoa. Trong truyện ngắn Vợ nhặt, Kim Lân đã thể hiện rất thành công về tình cảnh của những con người cùng khổ trong nạn đói khủng khiếp năm 1945. Nhưng dù đang sống ngay trên ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, họ vẫn luôn khát khao và hi vọng vào ngày mai tươi sáng. Bên cạnh nhân vật chính là Tràng và thị trong cuộc nhặt vợ đầy bi hài, nhân vật bà cụ Tứ – mẹ Tràng cũng đã mang lại nhiều cảm xúc cho người đọc.

Tràng và thị đã tình cờ gặp nhau, chẳng hẹn ước, cũng chẳng một lời mai mối, hai người tự đến với nhau. Bỏ qua hết những lễ giáo gia phong của một đám cưới truyền thống, họ đã dắt nhau về giữa cảnh đói khát khổ cực ngay xung quanh mình. Thế nên, Kim Lân mới gọi đây là cuộc nhặt vợ chứ không phải lấy vợ. Giữa lúc họ chưa biết định hướng gì cho tương lai, mẹ của Tràng – bà cụ Tứ đã dẫn dắt đôi vợ chồng trẻ đến với những ước mơ rất cao đẹp nhưng vẫn đầy thực tế.

Dù ban đầu, khi thấy Tràng đưa thị về nhà, bà cũng lạ lắm, bà băn khoăn không biết đây là ai, nhưng sau khi nghe con trai giải thích, bà đi từ sự ngỡ ngàng đến xót xa, rồi tủi phận. Bà ngỡ ngàng vì đứa con trai ngờ nghệch, ngèo khổ, xấu xí của mình cũng đã lấy được vợ. Lẽ ra đó là niềm vui, niềm hạnh phúc của cả gia đình. Nhưng trong đôi mắt của bà lại len lỏi bao nỗi tủi hờn. Vì bà tự thấy rằng mình chưa làm tròn nghĩa vụ của một người mẹ. Trong cảnh đói khát khổ sở này, bà không thể nào lo được dăm ba mâm cơm mời bà con họ hàng thân thích để ra mắt con dâu mới. Mặt khác, bà cũng xót xa thay cho thân phận của người phụ nữ kia, vì nghèo vì đói nên đã đến với con mình. Trải qua nhiều thập kỉ cùng với những cay đắng trong đời, bà hiểu rằng người phụ nữ nào cũng mang trong mình một niềm khát khao hạnh phúc về tình yêu. Nhưng nay vì hoạn nạn, vì đói khát nên tình yêu ấy chẳng thể thực hiện được. Đôi mắt bà nhìn vào khoảng không vô định, không biết tương lai các con sẽ ra sao khi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết rất mong manh, nhất là trong nạn đói thê lương này. Lời bà cụ cũng là lời của chính tác giả đang nói với những người dân khổ sở: Năm nay thì đói to đấy. Chúng mày lấy nhau lúc này, u thương quá… Bà cụ nghẹn lời không nói được nữa, nước mắt cứ chảy xuống ròng ròng. Một người đàn bà đã trải qua biết bao nhiêu cay đắng trong đời, nay gần đất xa trời rồi vẫn còn có nước mắt để khóc ròng ròng, chứng tỏ lòng bà đang đau đớn vô cùng. Đau vì cảnh đói, đau vì con mình chẳng thể có được một đám cưới bình thường, đau vì thân mình làm mẹ mà giờ đây không lo được cho con đủ đầy… Nỗi lòng ấy không cần nói ra, ai cũng hiểu.

Loading...

Dù đau nhưng chính bà lại là người đã tự khỏa lấp nỗi đau, hướng các con tới những điều tốt đẹp. Ngay buổi sáng hôm sau, ngày đầu tiên có con dâu mới, bà đã cùng góp sức với các con dọn dẹp ngôi nhà, khiến cảnh vật thân quen mọi ngày nay trở nên khác lạ. Hơi ấm đã trở lại trong ngôi nhà lụp xụp và nguội lạnh suốt bấy lâu nay.

Bữa cơm đầu mừng con dâu tuy có phần thảm hại nhưng lại chính là nghĩa tình và tấm lòng của người mẹ già giàu tình yêu thương cao cả. Giữa lúc phải đói mặt với mâm cơm ảm đạm, thiếu thốn với lùm rau chuối thái rối và một đĩa muối ăn với cháo, người mẹ vẫn nói toàn chuyện vui, chuyện sung sướng về sau này: Tràng ạ. Khi nào có tiền ta mua lấy đôi gà. Tao tính rằng cái chỗ đầu bếp kia làm cái chuồng gà thì tiện quá. Này ngoảnh đi ngoảnh lại chả mấy mà có ngay đàn gà cho mà xem… Dường như không ai để ý đến sự thiếu thốn của bữa cơm. Chính bà cụ đã khỏa lấp sự thật phũ phàng ấy bằng niềm tin và hi vọng vào tương lai.

Nhưng rồi, rau chuối với cháo cũng hết. Biết được sự việc, bà cụ đã chuẩn bị sẵn nồi cháo cám. Biết là cám đắng xít, nhưng bà vẫn cố tình đon đả: Cám đấy mày ạ, hì. Ngon đáo để, cứ thử ăn mà xem. Xóm ta khối nhà còn chả có cám mà ăn đấy. Vị cám ngon như thế nào, ai cũng hiểu. Nó ngon vì trong đó có nghĩa tình sâu nặng của người mẹ già đã gần đất xa trời vẫn vực các con dậy để hướng tới tương lai. Nhưng sự thật nghiệt ngã vẫn hiện hữu trong tâm trí mỗi người. Họ lẳng lặng đưa miếng cám vào miệng, cúi đầu không nói với nhau lời nào nữa. Lòng người mẹ cũng đang dâng trào biết bao cảm xúc hỗn độn khó nói.

Tiếng trống thúc thuế càng làm lòng mẹ thêm lo, thêm đau. Lại một lần nữa bà quay mặt đi và nước mắt tuôn rơi. Bà không dám để con dâu nhìn thấy mình khóc. Vì chính bà vừa gieo cho con những mầm non hi vọng, nay bà không thể làm các con chùn bước được. Bà nghĩ tới những ngày tiếp theo, bà hiểu rằng cuộc sống còn rất nhiều khổ cực đang chờ đón phía trước. Bà già rồi, sức bà chẳng còn được bao nhiêu để chống trọi cùng các con nữa. Điều duy nhất bà có thể làm lúc này là hướng các con nghĩ tới những điều tốt đẹp thôi. Nhưng chính điều đó đã vực dậy đôi vợ chổng trẻ đứng lên, can đảm bước qua những cái xác chết ngoài lề đường để vững tâm sống bên nhau, cùng nhau trải qua những khó khăn vô vàn trước mắt.

Lòng mẹ bao la như biển thái bình dạt dào… và Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra, người mẹ của Tràng là một người mẹ vĩ đại. Ở cái tuổi gần đất xa trời rồi, bà vẫn luôn đau đáu những nỗi niềm lo lắng cho con cái. Cả cuộc đời bà đã hi sinh vất vả vì con. Một người mẹ thật đáng thương và đáng trân trọng biết bao. Nhà văn Lân đã rất thành công khi dựng lên nhân vật bà cụ để làm tăng giá trị nhân đạo sâu sắc cho tác phẩm. Bằng những ngôn từ rất giản dị, đơn sơ và gần gũi với người nông dân cùng tình huống truyện bi hài, độc đáo, câu chuyện đã gợi lại cho người đọc hình ảnh về những người mẹ tảo tần nuôi con, suốt một đời gánh hết những gánh lo cho con, để mong con có được bến bờ hạnh phúc.

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *