Phân tích hình tượng người lính Tây Tiến

Loading...

Đề bài: Phân tích hình tượng người lính Tây Tiến thông qua đoạn thơ : “Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc…Sông Mã gầm lên khúc độc hành”

Bài làm

Quang Dũng được biết chính là nghệ sĩ đa tài với rất nhiều tài năng. Và du ở lĩnh vực nào đi chăng nữa thì ông cũng thể hiện được tài năng của chính mình có thể kể đến đó chính là các tài viết văn, làm thơ, vẽ tranh, soạn nhạc… nhưng có lẽ người ta biết đến Quang Dũng thành công nhất vẫn là thơ ca. Nói về thơ ca nhắc đến Quang Dũng người ta nhắc ngay đến bài thơ “Tây Tiến”

Tây Tiến được biết là một thành lập đầu năm 1947. Đáng chú ý nhất là thành phần chủ yếu là thanh niên trí thức Hà Nội, và đội quân này được thành lập ra để có thể hoàn thành nhiệm vụ của họ là phối hợp với bộ đội Lào bảo vệ biên giới phía Tây. Vào năm 1948, Tây Tiến lúc đó cũng đã giải thể để thành lập trung đoàn 52. Quang Dũng giờ đây cũng chuyển sang đơn vị khác. Thế rồi khi mà rời đơn vị cũ chẳng được bao lau thì những ký ức những kỷ niệm của Quang Dũng như cứ ùa về trong tâm trí nhà thơ.

Người đọc cũng lại có thể cảm nhận được thông qua bài thơ Tây Tiến thì người lính Tây Tiến như được khắc họa thật nổi bật vẻ đẹp bi tráng cũng như vẻ đẹp lãng mạn. Hai vẻ đẹp này cứ như một mạch ngầm và xuyên suốt bài thơ. Làm sao ta có thể quên được những câu thơ hay và đặc sắc đó là:

Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc

Quân xanh màu lá dữ oai hùm

Chúng ta biết được “Bi” ở đây có nghĩa là đau thương. Thế rồi chính từ “Tráng” lại được hiểu đó cũng chính là hùng tráng, đó cũng chính là sự hào hùng. Thông qua đây thì tác giả Quang Dũng như cũng muốn gửi gắm trong lòng bạn đọc biết được đó cũng chính là trong đau thương thì dường như cũng cứ vẫn hào hùng lẫm liệt. Trước hết hãy nói về cái bi thương của người lính đã được Quang Dũng như gợi lên từ ngoại hình ốm yếu, tiều tụy, đầu trọc, da dẻ xanh như màu lá vậy. Lúc này đây thì nhìn đoàn quân trông thật kì dị với câu thơ như đã khắc họa thật chân thực “Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc”. Thực tế cho thấy được rằng chính người lính Tây Tiến đầu trọc danh xanh đó chính là do hậu quả của những tháng ngày hành quân vất vả vì đói và khát. Đồng thời nó cũng chính là dấu ấn của những trận sốt rét ác tính làm tóc rụng không mọc lại được, thế rồi ngay cả da dẻ héo úa như tàu lá. Những cơn sốt rét rừng ác tính ấy không chỉ có trong thơ Quang Dũng thôi đâu mà nó cũng đã để lại trong cả một ký ức đau thương, hãi hùng trong những năm tháng chiến tranh. Làm sao có thể quên được những câu thơ nói về căn bệnh này của nhà thơ Chính Hữu:

Tôi với anh biết từng cơn ớn lạnh

Sốt run người vừng trán đẫm mồ hôi

Không chỉ vậy thì đây cũng chính còn là hình ảnh bộ đội ta cạo trọc đầu để dễ dàng trong sinh hoạt và đánh giáp lá cà. Trong chính thời kháng Pháp những anh lính như vậy còn gọi là anh “Vệ túm”, “Vệ trọc”. Hình ảnh như đã khắc họa thật nổi bật chính là câu “Quân xanh màu lá” được hiểu đó cũng chính là trang phục màu xanh áo lính, và đồng thời  cũng chính là màu xanh của lá ngụy trang, màu của núi rừng đại ngàn.

Phân tích hình tượng người lính Tây Tiến

Phân tích hình tượng người lính Tây Tiến

Không chỉ dừng lại ở đó người đọc như cũng lại có thể cảm nhận thấy được chính khi ở cạnh cái bi ta còn thấy cái Hào hùng của những người lính Tây Tiến. Chính với thủ pháp nghệ thuật đối lập giữa ngoại hình ốm yếu và vẫn còn đó chính với tâm hồn bên trong đã làm nên khí chất mạnh mẽ của người lính Tây Tiến mà họ vốn là những chàng thư sinh. Còn đối với hình ảnh “Không mọc tóc” là cách nói ngang tàng rất lính đó cũng chính là một cách nói chứa đựng được cả sự hóm hỉnh vui đùa với khó khăn gian khổ của mình.

Loading...

Người đọc cũng lại có thể cảm nhận được ở mặt khác cái hào hùng còn hiện lên qua cách dùng từ Hán Việt “Đoàn binh” . Thế rồi Quang Dũng như cũng đã tài tình trong việc sử dụng chữ rất hay là “đoàn binh” chứ không phải sử dụng từ “đoàn quân” và điều này dường như cũng đã gợi lên được sự mạnh mẽ một cách lạ thường của sự hùng dũng. Đọc câu thơ mà trong đó có dáng dấp của “Quân đi điệp điệp trùng trùng”  đã vốn xuất hiện trong thơ của nhà thơ cách mạng – Tố Hữu, hay đó cũng là của “Tam quân tì hổ khí thôn ngưu” (Sức mạnh ba quân nuốt trôi trâu) đã được khắc họa ngay chính trong thơ Phạm Ngũ Lão. Người đọc như cũng lại có thể cảm nhận đượ ccũng chính với ba từ “dữ oai hùm” dường như cũng đã lại gợi lên dáng vẻ oai phong lẫm liệt, một sự oai của chúa sơn lâm.

Tất cả dường như cũng đã khắc họa cũng đa làm nổi bật lên hình ảnh của những người lính Tây Tiến vẫn mạnh mẽ làm chủ tình hình. Người lính dường như cũng đã lại làm chủ núi rừng, chế ngự mọi khắc nghiệt xung quanh, đạp bằng mọi gian khổ. “Mắt trừng” được nhà văn Quang Dũng như ý chỉ đôi mắt dữ tợn, căm thù, mạnh mẽ, nung nấu quyết đoán làm kẻ thù khiếp sợ nhất.

Người đọc cũng lại có thể cảm nhận thấy được cũng chính hai câu thơ tiếp theo là vẻ đẹp của tâm hồn của những chàng trai Hà Nội lãng mạn, hào hoa biết bao nhiêu:

Mắt trừng gửi mộng qua biên giới

Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm

Sử dụng thật hấp dẫn hai chữ “Mắt trừng” gợi nhiều liên tưởng: mắt trừng là mắt mở to nhìn thẳng về phía kẻ thù cũng chính với chí khí mạnh mẽ thề sống chết với kẻ thù. Nhưng, bạn đọc cũng lại cảm nhận được rằng cũng chính đôi mắt trừng ấy còn “gửi mộng qua biên giới” đôi mắt dường như cứ vẫn mãi mãi thao thức nhớ về quê hương Hà Nội, những người lính như cũng lại cứ về một dáng kiều thơm trong mộng trong mơ của chính mình. Thế rồi cũng chính với ý nghĩa ấy ta thấy, người lính Tây Tiến không chỉ biết cầm súng cầm gươm theo tiếng gọi của non sông mà còn rất hào hoa, và không kém phần lãng mạng. Thông qua đây người ta cũng lại có thể nhận ra được trong thơ ca kháng chiến chống pháp cũng đã khắc họa bao gương mặt nỗi nhớ như thế.

Có lẽ trong đoạn thơ nói về hình ảnh người lính thì đây chính là những câu thơ độc đáo nhất mà nhà thơ Quang Dũng đã làm hình ảnh người lính ngời lên vẻ đẹp lí tưởng của thời đại. Những người lính Tây Tiến họ cũng đã Quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh. Quang Dũng thực sự tài tình và khéo léo khi đã viết nên những câu thơ đầy chất tráng ca:

Rải rác biên cương mồ viễn xứ

Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh

Ở nơi xa xôi và hẻo lánh như thế này thì lại nhìn thấy được có những nấm mồ hoang lạnh vô danh mọc lên dọc đường quân hành nhưng không làm chùn bước chân Tây Tiến. Thế rồi họ như sẵn sàng ra đi để cứ nước, cứu nhà “chẳng tiếc đời xanh”

Với hai câu thơ cuối ca ngợi sự hi sinh bi tráng của những người lính Tây Tiến được hiện lên thật rõ ràng:

Áo bào thay chiếu anh về đất

Sông Mã gầm lên khúc độc hành

Có thể nói câu “anh về đất” dường như cũng đã làm dịu đi cái đau thương nhưng không tránh cho người đọc khỏi ngậm ngùi đến chua xót và tái tê. Con sông Mã lúc này đây cũng lại xuất hiện trong tiếng gầm dữ dội. Đó chính là “khúc độc hành” của thiên nhiên hùng vĩ kia dường như cũng đã lại đang tấu lên khúc nhạc thiêng liêng, trầm hùng đưa người lính về nơi an nghỉ cuối cùng.

Nhà thơ Quang Dũng thông qua đoạn thơ trên thì cũng đã khắc họa được hình ảnh của những người lính trong kháng chiến chống Pháp vừa oai hùng lẫm liệt vừa trẻ trung lãng mạn. Qủa thật ta như cũng nhận thấy được cũng chính với bức tượng đài ấy trải qua bao gió bụi thời gian thực sự không bao giờ phai nhòa trong tâm trí của mỗi người dân Việt Nam ta.

Minh Tân

Thống kê tìm kiếm

  • y nghia cua hoa binh nghi luan xa hoi