Giải thích câu nói của Bác Hồ: Có tài mà không có đức là người vô dụng. Có đức mà không có tài làm việc gì cũng khó.

Loading...

Đề bài: Giải thích câu nói của Bác Hồ: có tài mà không có đức là người vô dụng. Có đức mà không có tài làm việc gì cũng khó.

Bài làm

Sinh thời Bác Hồ có dặn dò: Có tài mà không có đức là người vô dụng, có đức mà không có tài làm việc gì cũng khó. Bác muốn dạy cho con cháu về mối tương quan giữa tài và đức. Tài là kiến thức, hiểu biết, đức là đạo đức, lương tâm của một con người. Câu nói của Bác như một chân lý hiển nhiên để giáo dục cho tất cả mọi người cách sống, cách làm việc sao cho mang lại kết quả tốt đẹp nhất. Nhà là khi xã hội ngày càng có nhiều tệ nạn, tham ô, tham nhũng… bài học của Bác lại càng thêm ý nghĩa sâu xa.

Tôi đã từng chứng kiến một sự việc như thế này:

Một người phụ nữ chuẩn bị trở dạ, người nhà vội vã gọi xe ô tô đưa cô ấy tới bệnh viện. Vừa vào tới nơi, các bác sĩ nhanh chóng đưa cô lên bàn mổ vì sức khỏe cô không được tốt nên không thể sinh thường được. Không lâu sau, một chị y tá xinh đẹp bế em bé ra trao cho gia đình. Còn chị phải nằm lại trong phòng hồi sức để truyền nước và theo dõi sau sinh. Niềm vui, niềm hạnh phúc vỡ òa khi ca mổ thành công, cả hai mẹ con đều khỏe mạnh. Nhưng chỉ sau một ngày, người phụ nữ cảm thấy đau bụng bất thường, dữ dội, buồn nôn và chóng mặt. Gia đình vội vàng gọi bác sĩ đến nhưng họ chỉ khám qua loa rồi nói chị không sao, chỉ là hơi mệt một chút do bị mất sức và mất nhiều máu sau sinh. Bác sĩ quay đi, mặc cho gia đình lo lắng đứng lên ngồi xuống không yên. Mẹ cô ấy xin bác sĩ cho kiểm tra lại nhưng họ không nghe, ngược lại còn tỏ thái độ không hài lòng và quát mắng người nhà bệnh nhân. Cho tới khi cô ấy quá đau, mặt mũi nhợt nhạt và tái đi, cô nằm im, cặp mắt lờ đờ. Người nhà lại tức tốc gọi bác sĩ. Lúc này họ mới cho cô chuyển lên tuyến trên. Nhưng thật đáng buồn người mẹ vừa mới ôm con vào lòng chưa được bao lâu đã ra đi mãi mãi. Cô qua đời khi chưa kịp lên tới tuyến trên.

Giá như các bác sĩ chu đáo hơn, cẩn thận hơn và quan tâm tới bệnh nhân nhiều hơn, có lẽ con chị ấy đã không mất mẹ sớm đến thế. Đứa bé còn đỏ ỏn, nó chỉ vừa mới kịp bú được mấy lần. Nó nằm đó, say giấc ngon lành. Nó đâu biết rằng mình sẽ không bao giờ được mẹ bồng bế nữa, cũng chẳng bao giờ được uống dòng sữa mẹ ngọt ngào nữa. Niềm hạnh phúc đón chào thành viên mới trong gia đình giờ đây lại là sự đau thương tột cùng. Sau khi bên pháp y khám nghiệm lại thi thể, họ kết luận chị ấy bị nhiễm trùng vết mổ, bị chảy máu trong quá nhiều, do không phát hiện sớm nên đã không qua khỏi. Vậy là người phụ nữ đáng thương đã phải ra đi một cách nghiệt ngã, bỏ lại đứa con thơ bé nhỏ đơn côi. Những kẻ vô tâm, vô trách nhiệm tại bệnh viện đã phải trả cái giá xứng đáng. Còn gia đình cô cũng không làm ầm ĩ lên, chỉ biết đau thương đưa người về mai táng.

Loading...

Câu hỏi đặt ra, thế nào là lương y như từ mẫu? Những kẻ mặc chiếc áo blue trắng, được hàng nghìn người tin tưởng khi đau ốm lại là người khiến họ bị mất mạng. Có thể anh là người bác sĩ có tài, có tấm bằng tốt nghiệp loại ưu ở trường Đại học y, nhưng anh không có lương tâm, anh vô trách nhiệm và thơ ơ với bệnh nhân. Vậy thì tấm bằng kia có ý nghĩa gì không? Bao nhiêu kiến thức anh trau dồi trong đầu có kiến thức nào về đạo đức của một con người không? Có tài mà không có đức, không những trở thành kẻ vô dụng, mà còn là nguyên nhân gây nên cái chết thương tâm cho người khác.

Ngược lại, trong trường hợp này, có rất nhiều xung quanh rất thương người sản phụ, rất muốn cứu cô ấy, nhưng vì không có kiến thức ngành y nên không thể nào cứu được. Một lần nữa, câu nói của Hồ Chủ tịch rất đúng đắn: Có đức mà không có tài thì làm việc gì cũng khó.

Giá như các vị y, bác sĩ đều có tài và có tâm thì cô ấy đã không phải chịu kết quả đau thương như vậy. Đứa con bé bỏng không phải sớm mất mẹ, trở thành đứa trẻ mồ côi.

Làm một người tài giỏi, ắt phải có tâm mới làm nên được việc lớn. Nếu không, sự tài giỏi sẽ trở thành con dao hai lưỡi rất nguy hiểm, gây ra nhiều thảm họa cho xã hội. Hàng năm, có bao nhiêu tên hacker đã ăn trộm mật khẩu để rút tiền trong tài khoản của nhiều người, nếu họ dành kiến thức của mình cho việc phục vụ công việc theo đúng lĩnh vực của mình thì sẽ không có những người bỗng dưng bị mất một khoản tiền lớn như thế.

Để trở thành một kẻ cướp của giết người có “danh tiếng”, hắn đã phải trải qua cả một quá trình rèn luyện cả về ý chí lẫn kỹ năng. Giá như hắn góp sức mình vào quân đội thì tốt biết mấy. Nhưng không, hắn lại dùng sự can đảm và kiên trì của mình cho những đêm rình rập ở các khu nhà cao tầng giàu có, hắn khéo léo ra tay để trộm cắp được những thứ mình muốn. Nói một cách khách quan, hắn có tài đấy, nhưng chỉ là không có đức.

Có tài mà không có đức, sẽ rất dễ dàng trở thành kẻ xấu, kẻ vô dụng. Có đức mà không có tài, tất nhiên cũng chẳng thể làm được việc gì khi không có kiến thức. Vì vậy, tất cả mọi người hãy cố gắng nâng cao tinh thần học hỏi, tích trau dồi và tích lũy kiến thức để trở thành người tài, đồng thời tu dưỡng đạo đức để góp công vào việc xây dựng mối quan hệ giữa người với người thật tốt đẹp, làm được nhiều việc có ích cho xã hội, cho cộng đồng. Câu nói của Hồ Chủ tịch mãi là bài học sâu sắc dành cho mọi thế hệ.