Ngữ văn lớp 7

Cảm nghĩ của em về mùa hè yêu dấu

Cảm nghĩ của em về mùa hè yêu dấu

Bài làm

Trong bốn mùa của tự nhiên, mùa hạ có vẻ ít tính…thơ ca có lẽ do …nóng quá. Nhưng mùa hạ vẫn có cái đẹp riêng: trời xanh và trong vắt, mây rất trắng và nắng rất vàng, những cơn mưa đầu mùa tắm gội cho cây lá xanh đến nõn nà, và nắng gọi hoa mau nở cho kịp trước khi mùa mưa đến… Mình yêu những thành phố lúc vào hạ biết bao, nhất là những thành phố có sông, có biển. Một ngày hè nóng bức được thỏa thích bơi lội dưới làn nước biển xanh mát thì chẳng gì vui bằng. Mùa hè làm ta trẻ ra, làm ta khỏe mạnh và …yêu đời hơn, ai bảo mùa hè không đẹp nhỉ?

Mùa hè là mùa những cô cậu học sinh được nghỉ học. Đối với chúng tôi, nó thường được gắn liền với hình ảnh của cây phượng vĩ, của những chú ve con. Khi chú ve báo hiệu mùa hè đã đến cũng là lúc báo hiệu cho tôi biết ấy chính là khoảng thời gian tạm xa thầy cô và bao bạn bè. Trang giấy trắng nhẹ nhàng khép lại, nắng vàng len lỏi qua những cánh phượng hồng. Cái nắng mùa hạ làm cho đất khô cằn dần nhưng cái nắng đó làm cho “tâm hồn văn chương” của tôi thêm mãnh liệt. Lạ thật, chẳng lẽ mùa hạ cho tôi thêm xúc cảm nhiều đến như thế! Cũng có lẽ vì cái nắng nóng oi bức của mùa hạ lại làm cho tâm hồn tôi nóng lên !

Xem thêm:  Phát biểu cảm nghĩ về bài Một thứ quà của lúa non: Cốm

Mặt trời mùa hạ chói chang, tỏa những tia nắng gay gắt, nóng bỏng càng khiến cho không khí oi bức khó chịu. Cây cối trong vườn đâm hoa kết trái. Mùa hè là mùa trái ngon, quả ngọt. Không gian náo nhiệt bởi tiếng ve ngân lên rộn ràng, báo hiệu mùa hè đã đến. Trưa hè, những cơn gió Lào thoảng qua làm làn da khô lại. Xế chiều lại thỉnh thoảng có những cơn gió mát xuất hiện. Hè đến khiến cho học sinh chúng tôi náo nức để được về quê thăm ông bà, cô bác nhưng hè đâu có biết nó mang lại sự xa cách giữa học trò và thầy cô. Nỗi nhớ thầy cô, bạn bè giờ đây chúng tôi chỉ còn biết hồi ức những kỉ niệm vui buồn đã qua. Ngồi hoài niệm những kí ức vậy mà tôi vẫn không thể tin được hè đã đến, nó đến quá nhanh so với những gì tôi nghĩ, gió không còn vi vu, ánh nắng ngập đầy tỏa xuống, trên cành cây chỉ còn nghe thấy tiếng ve kêu đinh tai, từng nét chữ kỉ niệm đã hoen úa nhưng vẫn không phai trong lòng những cô cậu học trò.

Những ngày cuối cùng của thời học sinh lớp 7 trôi qua dần. Bên cạnh niềm vui viết nhật ký, lưu bút, chụp ảnh, hoạt động kỉ niệm cùng với những tiết ôn bài căng thẳng, những bài tập, đề thi được giao làm liên tục thì đó còn là những ngày chúng tôi nhìn thấy nhau, nghĩ mà như chực khóc… Đứa nào đứa đấy đều nuối tiếc nên cố ôm trọn những kỉ niệm yêu thương vào lòng như chỉ sợ khi xa nhau, tất cả sẽ trở thành vô nghĩa. Nhìn lại chỉ còn phượng đứng bơ vơ một mình trên sân trường… Những kỉ niệm rồi chỉ còn đọng lại trên những trang sách nhỏ. Mong lắm năm học mới ơi!

Xem thêm:  Soạn bài lớp 7: Rút gọn câu

Post Comment