Ngữ văn lớp 6

Bài số 106: Công nhân sửa đường

Bài số 106: Công nhân sửa đường

Hướng dẫn

Cái Thư, bạn tôi lạ lắm kia! Hễ cứ ngồi với nhau là cái Thư lại kể về mẹ nó cho tôi nghe. Chẳng lần nào là nó không mở đầu bằng câu: “Mẹ tớ, ấy biết không là công nhân sửa đường đấy. Năm nào mẹ tớ cũng được bầu là lao động tiên tiến. Tổ mẹ tớ và đường giỏi nhất công ty. Nếu được xem mẹ tớ làm việc, ấy phải thích mê đi. Này nhé!…”. Một buổi sáng chúng tôi được đi xe ô tô đến chỗ tổ mẹ Thư làm việc.

Đến phố Cửa Bắc, xe vừa đỗ, Thư đã kéo tay tôi chạy về phía mấy chiếc thùng phuy to tướng đặt ở ven đường. Ba bốn cô công nhân đang lúi húi chất củi để đun nhựa đường. Còn những người khác, mỗi người một việc. Người dùng búa đập đá. Người lấy cuốc chim bằm, chặt những “ổ gà”, “ổ trâu” trên mặt đường hỏng thành những hình vuông hình chữ nhật to, nhỏ… Một bác già nhất tổ cầm chổi quét sạch những ô đã bới đất đá lông chồng. Các chú công nhận hối hả xúc đá trộn nhựa đường đổ xuống rồi san, đầm cho phẳng… Chúng tôi chạy đi tìm mẹ Thư. Bác Tâm, mẹ Thư đang chăm chú làm việc. Bác đi một đôi găng tay bằng vải gì rất dày. Vì thế, tay bác y như tay người khổng lồ trong truyện thần thoại ấy. Bác đội nón, khăn trùm kín giấu mặt, chỉ để hở mỗi cái mũi và đôi mắt. Tay phải bác cầm một chiếc búa. Tay trái bác xếp rất khéo những viên đá bọc nhựa đường đen nhánh vào chỗ trũng. Bác đập búa đều đều xuống những viên đá để chúng ken chắc vào nhau. Hai tay bác đưa lên hạ xuống nhịp nhàng. Dường như bác đang làm một việc gì đấy rất nhẹ nhàng chứ không phải là công việc và đường vất vả kia. Chỉ có mảng áo ướt đậm 11ổ hôi ở lưng bác là cứ loang mãi ra… Mảng đường hình chữ nhật đen nhánh hiện lên, thay thế cho cái “ổ gà” quái ác lúc trước. Tôi say sưa ngắm “miếng vá” hình chữ nhật, thơm mùi nhựa đường hăng hắc ấy. Bỗng Thư ôm cổ mẹ reo lên: – Đẹp quá! mẹ và đường cũng khéo như vá áo ấy! – Bác Tâm đứng lên, vươn vai mấy cái liền. Bác nheo mắt nhìn mặt đường. Nắng chói chang. Một nụ cười làm rạng rỡ khuôn mặt bác.

Tôi và Thư đứng ngắm mãi không biết chán những miếng vá trên mặt đường. Hình vuông, hình quả trám, hình chữ nhật… những miếng vá trên đường nói cho ta nỗi vất vả và niềm vui của những người sửa đường, trong đó có bác Tâm, mẹ của bạn tôi..

Nguyễn Thị Xuyến (Trích Những con đường biết nói) – Baigiangvanhoc.com

Theo Baigiangvanhoc.com

Xem thêm:  Kể diễn cảm truyện Sự tích Hồ Gươm

Post Comment